Sống Tạ Ơn

Mục Sư Nguyễn Mạnh Cường

Theo phần lớn sử liệu hiện nay, truyền thống giữ lễ Tạ Ơn tại Hoa-kỳ bắt đầu cách đây đúng 390 năm. Ngày 11 tháng 12 năm 1620, con tàu Mayflower chở 102 người Pilgrim từ Hòa-lan cập bến Plymouth Rock , Massachusetts của Hoa-kỳ. Mùa đông năm ấy thật khó khăn. Cho đến đầu mùa thu năm 1621, họ đã mất đi 46 người vì thiếu dinh dưỡng, bệnh sưng phổi và ho lao. Tuy nhiên vụ mùa năm đó thật tốt đẹp. Những người Pilgrims sống sót đã cử hành lễ Tạ Ơn đầu tiên để bày tỏ lòng biết ơn Chúa về vụ mùa khiêm tốn vừa thu hoạch được trên mảnh đất rộng 20 mẫu tây mà họ hy vọng sẽ giúp cho họ vượt qua một mùa đông khó khăn nữa. Lễ Tạ Ơn này cũng là một dịp để họ bày tỏ lòng tri ân đối với những người da đỏ đã tận tình giúp đỡ họ trong những ngày đầu tiên đầu những khó khăn trên vùng đất mới.

Lễ Tạ Ơn đầu tiên đó đã bắt đầu một truyền thống tốt đẹp của Hoa-kỳ trong nhiều thế kỷ qua. Năm 1863, Tổng Thống Abraham Lincoln tuyên bố ngày Thứ Năm cuối cùng của tháng 11 là ngày lễ Tạ Ơn toàn quốc. Đến ngày 26 tháng 12 năm 1941, Tổng Thống Franklin D. Roosevelt đã chính thức ký thành đạo luật là ngày Thứ Năm của tuần lễ thứ tư trong tháng 11 hằng năm sẽ là ngày lễ Tạ Ơn toàn quốc.

Lễ Tạ Ơn là một ngày lễ hoàn toàn mang tính chất tôn giáo—Cơ-đốc giáo. Trong lời tuyên bố về lễ Tạ Ơn vào năm 1863, Tổng Thống Abraham Lincoln đã kêu gọi dân chúng Hoa-kỳ hãy để ra một ngày để “ca ngợi Cha Nhân Từ ngự ở thiên đàng.” Đối với người dân Hoa-kỳ, ngày lễ Tạ Ơn là ngày biệt riêng ra hướng lòng về Đức Chúa Trời, dâng lên Ngài lời cảm tạ về những phước hạnh mà họ nhận được trong năm qua. Có một điều khá kỳ lạ là những người vô thần không bao giờ phản đối ngày lễ Tạ Ơn. Họ không thích ngày lễ Giáng Sinh và không ưa ngày lễ Phục Sinh, nhưng chưa bao giờ người ta nghe họ than phiền về ngày lễ Tạ Ơn.

Tuy nhiên, dường như với mỗi một năm trôi qua, lễ Tạ Ơn ngày lại càng xa rời ý nghĩa nguyên thủy của nó. Nhà thần học Reinhold Niebuhr đã nhận định rằng trọng tâm của lễ Tạ Ơn ngày nay đã chuyển từ Đức Chúa Trời sang con người. Lời nhận xét của ông thật tinh tế nhưng cũng thật chua chát: “Những lời phát biểu của các tổng thống Hoa-kỳ trong hơn hai thập kỷ qua đã càng ngày càng xa rời ý nghĩa nguyên thủy của ngày lễ này. Thay vì là những lời cảm tạ hướng về Đức Chúa Trời thì dường như đó là những lời chúc mừng Ngài về những đứa con tuyệt vời trên đất nước này.” Cùng với sự dịch chuyển của trọng tâm của ngày lễ Tạ Ơn từ Đức Chúa Trời sang con người, tinh thần của ngày lễ trong nền văn hóa đại chúng Hoa-kỳ cũng đã thay đổi từ lòng biết ơn Chúa thành quyền được thụ hưởng. Với tinh thần đó, ngày lễ Tạ Ơn trong những thập kỷ gần đây đã dần dần, nếu không muốn nói là hoàn toàn, bị thương mại hóa. Đối với người dân, đó là một cơ hội để mua sắm với giá rẻ trong những ngày Black Friday. Đối với những nhà sản xuất và những nhà buôn, đó là cơ hội để tăng thêm lợi nhuận. Đối với chính quyền, nhất là trong hoàn cảnh suy thoái kinh tế hiện nay, ngày lễ Tạ Ơn đã trở thành một cơ hội để thúc đẩy nền kinh tế.

Năm nay, những nhà buôn lẻ đã đi khá xa khi tuyên bố là sẽ mở cửa bán hàng giá rẻ vào nửa đêm tối thứ Năm. Những cửa hàng của Target, Best Buy, Macy, và Kohl sẽ mở cửa vào 12 giờ khuya. Wal-Mart và Toys R Us còn đi xa hơn khi lần lượt tuyên bố là sẽ mở cửa vào 10 giờ và 9 giờ tối. Tuy nhiên, giữa cuộc chạy đua ồn nào tìm kiếm lợi lộc trong ngày lễ Tạ Ơn, nhiều người dường như đang thức tỉnh. Họ đang dần dần nhận ra rằng nếu ngày lễ Tạ Ơn là một ngày không dành riêng cho Chúa, cho gia đình, và cho những người ơn thì việc tổ chức lễ Tạ Ơn chỉ là một điều vô nghĩa. Anthony Hardwick, một nhân viên bán hàng của Target ở Nebraska bị buộc phải đi ngủ trong ngày lễ Tạ Ơn để có thể đủ sức đi làm vào 11 giờ đêm tối thứ Năm năm nay, đã gửi một thông điệp trên mạng lưới internet qua tổ chức Change.org với tiêu đề “Hãy Nói Với Hệ Thống Bán Lẻ Target Là Hãy Cứu Lấy Ngày Lễ Tạ Ơn.” Chỉ trong vài ngày, bản thông điệp này đã nhận được hơn 80 ngàn chữ ký hưởng ứng. Đó là một điều đáng mừng. Ít nhất cũng còn có nhiều người nhận thức được tính chất thiêng liêng của ngày lễ này. Đó là ngày dành cho sự tạ ơn Chúa và tạ ơn người, không phải là ngày để thỏa mãn sự khát khao thụ hưởng của con người.

Đối với con cái Chúa, sự tạ ơn không phải chỉ để dành cho một ngày đặc biệt nhưng là một lối sống. Lòng biết ơn là một phẩm chất của Cơ-đốc nhân được biểu lộ trong cuộc sống hàng ngày. Ngày lễ Tạ Ơn không phải là một ngày dành riêng ra để chúng ta tập trung tất cả những lời tạ ơn dành cho Chúa và cho người trong nội ngày đo, để rồi chúng ta xem những phước hạnh và những món quà do Chúa ban cho trong những ngày còn lại của năm là một việc đương nhiên và không còn nghĩ gì đến ơn Chúa. Có người đã đề nghị một cách khôi hài là nếu muốn thực sự sống với lòng biết ơn Chúa, có lẽ cộng đồng Cơ-đốc nên biến ngày lễ Tạ Ơn thành một ngày để phàn nàn và sống 364 ngày còn lại với tinh thần biết ơn.

Benjamin Franklin đã kể lại một mẫu chuyện nhỏ trong thời thơ ấu của ông khi ông bị cha quở trách nặng nề. Gần bên chiếc bàn ăn của gia đình là một cái thùng lớn chứa thịt muối để dành cho cả năm. Mỗi ngày, cha của ông lấy thịt từ thùng ra cho nhu cầu của gia đình và luôn luôn dâng lên Chúa lời cảm tạ: “Cảm ơn Chúa vì món thịt mà Ngài đã ban cho chúng con hôm nay.” Một hôm, khi không nhịn nỗi sự tò mò, cậu bé Benjamin hỏi cha một cách ngây thơ: “Cha ơi, tại sao cha không cầu nguyện cảm tạ Chúa một lần về cả thùng thịt để rồi sau đó không phải mất công cảm tạ Chúa mỗi ngày khi lấy thịt ra?” Có lẽ chính chúng ta đôi khi đến với ngày lễ Tạ Ơn cũng với tinh thần của cậu bé Benjamin “một lần cho xong” và quên rằng lòng biết ơn là một phần trong cuộc sống đời thường của con cái Chúa.

Trong tác phẩm “Gió, Cát, và Những Vì Sao” được viết bởi một phi công người Pháp thuộc phi đoàn đóng ở sa mạc Sahara vào thời kỳ Đệ Nhị Thế Chiến, có một câu chuyện về ba người thổ dân ở Bắc Phi. Sau khi chiến tranh kết thúc, họ được mời làm khách ở Châu Âu. Trong vòng du lịch này, họ được mời đến thăm một thác nước lớn nổi tiếng trên rặng núi Alps. Đối với họ là những người suốt đời sống trong sa mạc, chưa bao giờ nhìn thấy một cây cổ thụ, một cành hoa, hay một dòng sông chảy trên quê hương của họ, thì cảnh tượng trước mặt thật là một điều kỳ diệu vượt quá sự tưởng tượng. Ở xứ sở gió cát của họ, nước vô cùng quí giá và giá trị của nó nhiều khi có thể so sánh với vàng. Họ ngắm nhìn dòng thác với sự ngưỡng mộ và kinh ngạc lạ thường. Khi hướng dẫn viên dục họ lên đường, tất cả đều nằng nặc yêu cầu được ở lại để “chờ.” Khi hướng dẫn viên ngạc nhiên hỏi “Tại sao? Các vị chờ gì?” thì họ trả lời “Chúng tôi chờ cho dòng thác ngưng chảy.” Là những con người của sa mạc, họ không thể nào tưởng tượng nổi là dòng thác này đã liên tục chảy trong hàng ngàn năm qua và không thể nào hình dung nổi là Đấng Tạo Hóa có thể cung cấp một nguồn nước dư dật đến như vậy.

Với đôi mắt đức tin, con cái Chúa sẽ “nhìn thấy” phước hạnh Chúa ban cho trên đời sống của mình quả thật là dư dật và bất tận, như một dòng thác tuôn chảy không bao giờ ngưng nghỉ. Không phải chỉ trong những việc “may mắn” xảy ra trong đời, nhưng trong cả những việc bình thường nhất diễn ra hàng ngày như từng bước đi, từng hơi thở, từng miếng ăn . . . Lòng biết ơn Chúa mỗi ngày sẽ làm tăng thêm hương vị và ý nghĩa của cuộc sống con cái Chúa. Với lòng biết ơn, con cái Chúa sẽ cảm nhận được sự thiêng liêng của những gì mình nhận được trong cuộc sống hàng ngày.

Mùa lễ Tạ Ơn năm nay, ước ao chúng ta có thể hòa lòng với tác giả Thi-thiên 100 để dâng lên Chúa chúng ta lời cảm tạ:

Hỡi cả trái đất,

Hãy cất tiếng reo mừng cho Đức Giê-hô-va!

Khá hầu việc Đức Giê-hô-va cách vui mừng,

Hãy hát xướng mà đến trước mặt Ngài.

Phải biết rằng Giê-hô-va là Đức Chúa Trời.

Chính Ngài đã dựng nên chúng tôi, chúng tôi thuộc về Ngài;

Chúng tôi là dân sự Ngài, là bầy chiên của đồng cỏ Ngài.

Hãy cảm tạ mà vào các cửa Ngài,

Hãy ngợi khen mà vào hành lang Ngài,

Khá cảm tạ Ngài, chúc tụng danh của Ngài.

Vì Đức Giê-hô-va là thiện; sự nhân từ Ngài hằng có mãi mãi,

Và sự thành tín Ngài còn đến đời đời.

Mong Thật Hết Lòng